TIÊU MỤC
CHƯƠNG 1 - RA ĐỜI
Tia sáng đầu tiên đã ló dạng trên
Thiên Giới. Ánh ban mai vẫn như ngày nào: thật yếu ớt,nhưng cũng thật
tinh khôi. Những tia nắng ngọt ngào nhất, đẹp nhất của Mặt Trời gần
như lúc nào cũng ưu ái sưởi ấm cho Thánh Điện trước tiên. Nhưng xem ra
sự nồng nhiệt của mặt trời hôm nay có lẽ không đủ để sưởi ấm nó,
Thánh Điện vẫn lạnh, thậm chí còn lạnh hơn bao giờ hết, phải chăng
sự lạnh lẽo của hai vị thần đang tranh cãi trong ấy đã lấy hết sinh
khí của chốn linh thiên này.
-
Tại
sao chúng ta lại không thể ? con người quá yếu ớt, trong khi chúng ta
lại đầy quyền phép cơ mà.
-
Không
! đây không phải là vấn đề mạnh hay yếu, cho dù con người luôn phải
phụ thuộc vào sự bảo vệ của chúng ta, nhưng họ cũng có thế giới
riêng của họ, đó là một thế giới khác – một thế giới bất khả xâm
phạm.
“Sao lại ra
nông nổi này cơ chứ, anh em họ vốn rất thân thiết với nhau cơ mà ?”.
Thật buồn khi hai chiến thần bậc nhất Thiên Giới lại như vậy. Mặt
trời kia cũng buồn, nhưng nó biết trước sau gì thì chuyện này cũng
xảy ra. Làm sao Bạch Long – vị vua của Long tộc lại chấp nhận ý
nghĩ thâu tóm toàn bộ Nhân giới
của em trai mình. Mặt trời biết, biết hết mọi thứ nhưng nó
lại không thể biết rằng: hôm nay nó phải chia tay với Hắc Cuồng Long -
em trai Bạch Long.
-
Anh
thật thất vọng về em, anh không thể tin rằng em trai mình lại có một
ý ngĩ thâm độc như thế, chẳng những vậy em còn cả gan mang quân đến
Nhân Giới làm loạn nữa chứ, may mà các chiến thần không tuân lệnh em
nếu không đã lớn chuyện rồi.
-
Em mới là
người thật sự thất vọng về anh đấy ! Chiến thần, chiến thú chúng ta
sinh ra là để làm chủ tam giới cơ mà. Thế tại sao anh lại không cho
họ chiến đấu ?
-
Em sai
rồi,chiến thần sinh ra để bảo vệ cả Tam giới chứ không phải để
thống trị nó. Anh thật buồn khi giờ đây em không còn là một vị thần
thực sự nữa rồi, tuy em là người Long tộc nhưng cũng không có ngoại
lệ: em bị đày xuống địa ngục chỉ đến khi nào em từ bỏ được ý nghĩ
đó em mới được tự do.
Bạch Long quay người bỏ đi, còn Hắc Cuồng Long thì ra mặt không
chịu khuất phục, mắt đỏ lườm, tay nắm chặt đầy căm giận.
Mặt trời chẳng vui gì cảnh tượng đó, thậm chí
nó còn dùng mây đen che đi đôi mắt của mình, ngáp một cái sâu ............uhm........
rõ chán. Nhưng ngay lập tức nó bị thu hút bởi một ánh sáng kì lạ
đến từ Thánh Nữ Điện. Mở đôi mắt
chán chườm của mình ra , mặt trời cố len lỏi ánh sáng vào
đấy và bổng dưng một sức mạnh vô hình lấy hết sức mạnh của nó –
bóng tối che phủ Thiên Đường : Nhật Thực đã đến. Nhưng ánh sáng kì
lạ vẫn không ngừng chói sáng ,ánh sáng ngày càng mãnh liệt đến nỗi
mọi người cứ tưởng là mặt trời thứ hai. Bạch Long lập tức cưỡi Kì
Lân Thú bay đến. Ánh sáng vàng rực rỡ đó vẫn không ngừng lan ra bao
trùm lên toàn bộ Thiên Giới. Bên trong vùng ánh sáng huyền ảo ấy mọi
người bất giác nhìn thấy một đứa bé bụ bẫm đang cười tươi, chốc sau lại thấy một chàng
trai khôi ngô cưỡi trên con rồng vàng trông rất oai phong; ai cũng thấy
lạ nhưng điều kì lạ hơn là hình ảnh của một cô gái vô cùng xinh đẹp
đang cưỡi Phượng Bạch bay cùng.
Cảnh tượng
đẹp ấy chưa kéo dài được bao lâu thì màng sáng bị méo mó, nhũng
nhão cả ra. Khi màng sáng trở lại bình thường thì một quang cành
hoàn toàn khác xuất hiện; không phải là một thế giới xinh đẹp lúc nãy nữa mà là một
nơi khác thật tiêu điều, tối tăm. Chàng trai thì thương tích đầy mình, máu chảy
nhuộm đỏ cả đất. Còn cô gái xinh đẹp lúc nãy đang cố che chở anh ta
khỏi móng vuốt của một con quái vật đang đứng giữa trời, con quái
vật đưa một tua dài lên cao rồi vun nhanh đến chỗ đôi trai gái. Màng
sáng lại nhòa đi, hình ảnh cuối
cùng mà mọi người nhìn thấy được chỉ là máu, và .......... những
giọt nước mắt đang chảy trên má cô gái.
Ánh sáng lạ tắt dần,
mặt trời cũng đang hiện ra. Bạch Long bay vội đến nơi phát sáng lúc
nãy. Và thật bất ngờ, mặt trời lại một lần nữa có thể cười tươi
trên Thiên Giới. Mừng một sinh linh
mới – một cậu bé lém lỉnh. Bạch Long bước đến nhẹ nâng đứa bé,
thằng bé vẫn còn đang phát sáng và cười rất vô tư. Ông nhận ra được
gương mặt quen này, chính nó. Ông bế nó đến bên chiếc giường gần
đấy, nơi mà các Tiểu Tiên Cánh Bướm đang bay quanh.
-
Thằng bé dễ thương lắm nàng ơi !
Ông vén màn lên, đặt đứa bé vào lòng mẹ nó.
-
Nó thật giống
anh và cũng xinh như nàng nữa, nàng vui không ? .................. nàng không sao chứ ?
-
Vâng ! Thiếp
vẫn khỏe !
-
Ta thât có lỗi
khi để nàng phải chịu khổ một mình, có chuyện gì vừa xảy ra vậy
-
Thiếp không
biết, thiếp chỉ biết khi con chúng ta vừa mới ra đời thiếp rất mệt sau đó ngất đi, lúc đó
thiếp có cảm giác như băng giá đang bao lấy mình, nhưng ánh sáng vừa
rồi đã giục thiếp tỉnh dậy
Bạch Long ôm chằm lấy nàng Phụng Vũ:
-
May thật, vậy
là thằng bé đã cứu được nàng, ta xin lỗi vì đã không ở bên em.
Nàng Phụng Vũ không hiểu gì hết, mắt ngước nhìn đứa bé, nó
vẫn cười. Nàng ôm lấy vị hôn phu của mình lòng đầy hạnh phúc.
Ba ngày sau, khi nàng
Phụng Vũ khỏe hẳn cả Thiên Giới đổ ra thánh điện chào mừng sự ra đời của hậu vệ
Long tộc. Ai nấy cũng vui, cũng bàn tán xôn xao về cậu bé nhất là
ánh sáng cậu bé phát ra khi vừa mới chào đời. Bạch Long và Phụng
Vũ hiểu ý nguyện mọi người nên cùng mọi người tiến sâu vào rừng thiêng
hỏi ý Lão Trụ – một cây đại cổ thụ của Thiên Giới. Nhìn vào đứa
bé, lão trầm ngâm một hồi lâu rồi bảo:
-
Lần này phải
khổ cho Thiên Giới rồi, nhất là đứa bé này, nó phải chịu nhiều khổ
cực đây. Phải chết đi sống lại mấy lần cơ mà.
Mọi người ngạc nhiên nhìn
nhau, bởi trên Thiên Giới không có cái chết thực sự, nếu có thì chỉ
là sự ra đi tạm thời mà thôi. Một vị thần khi đã ngã xuống thì họ
sẽ biến thành hạt giống, nảy mầm và lớn lên hành các linh mộc. Quả
của linh mộc là món quà của người ngã xuống, vị ngọt chua của nó
là tấm lòng của vị thần ấy. Các chiến thần, nữ thần, thần thú ăn
những quả này để mạnh khỏe và có thể học được phép thuật của
người đi trước mà không phải khổ luyện quá nhiều. Còn khi linh mộc
đã đủ linh khí thì sẽ về Nhân Giới trở thành các vị thần bảo hộ
loài người, cứ như thế nên người ở trên Thiên Giới không thể chết
được. Nhưng Lão Trụ lại lẳng lặng nói tiếp:
-
Ở Thiên Giới
sinh linh không thể chết được nhưng ở Nhân Giới đó chỉ là chuyện sớm
muộn mà thôi.
-
Không lẽ Tiểu
Thiên Long con ta phải về Nhân Giới tu luyện sau.
Bạch Long gặng hỏi ngay.
-
Đúng vậy !
nhưng không phải lúc này hơn nữa Tiểu Thiên Long xuống Nhân Giới không
chỉ để tu luyện mà là để ........... “ chết ”, thằng bé phải chịu
sự đau đớn hơn cả cái chết của con người , nó sẽ phải chết đi sống
lại nhiều lần, chỉ đến khi nào thằng bé đủ sức cứu cả Tam Giới
thì cái chết mới không tìm đến nó nữa.
Mọi người lạnh cả người khi Lão Trụ nhấn mạnh điều đó. Rừng thiêng
có lẽ cũng vì thế mà lạnh hơn, tối hơn bình thường, nhưng không phải
vậy, Sói Chúa phát hiện ra một mùi lạ nó rất thối tha và hôi tanh
đang chuyển động nhanh trên bầu trời rừng thiêng. Lão Trụ rối lên:
-
Thôi rồi !
những đúa trẻ, lũ quỷ đang cố bắt lấy chúng.
Tất cả nhanh
chóng tản ra vỗ cánh bay vào không trung. Các chiến thần thì nhảy lên
thần thú lục soát khắp rừng. Ai ai cũng vô cùng khẩn trương cho dù
không biết Lão Trụ nói đến những đứa trẻ nào, thật lạ khi có những
đứa trẻ ở giữa rừng thiêng. Trời đã tối, khu rừng lại quá rộng,
nhiều hồ thác và có cả những chòm sáng nhỏ bay quanh các linh mộc gây
khó khăn cho cuộc tìm kiếm. Thần Gió tranh thủ hóa những đám mây
trời thành những chú chim báo tin bay đi tứ hướng. Nhãn Thần cũng cố
gắng dùng đôi mắt cực tài của mình tham gia tìm kiếm ........ . Trước
sự nỗ lực của mọi người không lâu sau thì đã biết được nguồn gốc
của mùi lạ. Đó chính là một đám quạ hai đầu đang mang
những túi kì lạ. Bọn quỷ cố lẫn trốn nhưng đều bị bắt lại, mở
túi ra thì thấy toàn là tiểu linh thú nào là sói con , thỏ con, vẹt
con .... tất cả đều còn rất bé và đang sợ hãi.
-
Đây là các
tiểu thần thú ở Nhân Gian đấy ! không chỉ ở Thiên Giới mới có thần
thú, Nhân Giới cũng có vì có rất nhiều thần tộc đến đó sinh sống. Nhưng
mỗi năm các tiểu tộc này phải đưa con nhỏ của họ lên Thiên Giới để
ăn quả của linh mộc nếu không chúng sẽ không thể học được phép thuật.
Các con có thể nhận ra chúng qua các Ấn chú trên trán của bon trẻ. Sói tộc thì có
Lang Ấn chú, hồ tộc thì có Hồ Ấn chú ....
Mọi người đang chăm chú lắng nghe vị thần uyên bác nhất Thiên
Giới chỉ bảo thì ai đó hét lớn:
-
Vẫn còn một
con quỷ nữa nó đang cố bay ra khỏi rừng thiêng kìa.
Con dơi quỷ lao nhanh vun vút, chiếc túi rách ra. Phụng Vũ nhận
ra đó là một bé gái sơ sinh với “Phụng Ấn chú” trên trán. Nàng định
thông báo với mọi người thì lại giật mình khi nghe thấy một tiếng
gọi rõ to
“.........NGUYỆT.........”
Âm thanh phát ra rất gần, và hình như là của .... là của.... .
!!!! . Phụng Vũ ngước nhìn đứa con đang bế trên tay, nó đang cười và
vẫy tay chào đứa bé kia . Nàng vô cùng ngạc nhiên cứ tưởng mình nghe
nhằm, nhưng không Tiểu Thiên Long vẫn vẫy tay và ....... nói tiếp.
“MAU .... GẶP ...... LẠI.....”
Nàng sững sờ nhìn Tiểu Thiên Long rồi nhìn vào đứa bé gái bị
quỷ bắt, đứa bé khóc xước mướt nhưng nghe thấy tiếng gọi của Tiểu
Thiên Long thì im bặt, mắt mở to, chẳng những thế nó còn cười nữa
chứ, thật không thể tin nổi !!!!!. Bạch Long nhanh chóng đuổi kịp con quỷ, biết
không thể chạy thoát nó lao thẳng xuống hồ nước sâu phía dưới. Bạch Long chỉ kịp chém nó một nhát nhưng không kịp cứu lấy đứa bé. Nó đã
rơi khỏi túi lọt tõm xuống bóng ánh trăng dưới hồ. Các nàng tiên cá
bơi nhanh lại tìm đứa bé, Thần Nước cũng dùng phép đưa hết nước lên
cao làm trơ cả đáy hồ nhưng không tìm thấy được, cứ như đứa bé đã
tan biến đi vậy.
4:47 AM | | 0 Comments
Subscribe to:
Posts (Atom)
Bộ Đếm
Chủ Đề
- nhãn 1 (2)
Popular Posts
-
Tia sáng đầu tiên đã ló dạng trên Thiên Giới. Ánh ban mai vẫn như ngày nào: thật yếu ớt,nhưng cũng thật tinh khôi. Những tia ...
-
http://www.fshare.vn/file/7KXS6FNG11/
-
https://drive.google.com/?tab=wo&authuser=0#folders/0Bxsf95EhnS1FOTZBbTdHLUhTMkU
-
http://www.mediafire.com/view/?85orbcxhx9jlidn
-
http://www.mediafire.com/download.php?kjvn1ncsfmujtco

